Tập 10
Trái Tim Nhà Vô Địch
Dựa trên Khởi Nguồn, Phần 4 — khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bồ câu (Ma-thi-ơ 10:16)

Danh sách những con người cứ dài thêm mãi. Đâu đó giữa những buổi tập và giờ ăn vặt, kẻ cô độc năm nào đã vô tình dựng nên một gia đình.
Sam: Họp cả hội nào! Dill vẽ TẤT CẢ tụi mình vào cuốn sổ luôn. Cả cậu nữa, Marcus. NHẤT LÀ cậu.
Young Dill: Trang một vẫn để trắng. Tớ đang để dành.

Rồi Giải Vô Địch Thành Phố gõ cửa, kéo theo Blitz: bất bại, không được đức khiêm nhường tài trợ, và chẳng xem ai ra gì.
Blitz: Quả dưa muối và biệt đội ăn vặt. Dễ thương ghê. Mà tôi ăn sáng bằng mấy thứ dễ thương đấy.
Young Dill: Biết mà. Tụi này xem mấy buổi phỏng vấn giờ ăn sáng của cậu rồi.

Đêm đó, ông lão đợi cậu ở băng ghế với hai tách nước và một lời tuyên bố. Đầu gối của ông sắp về hưu. Còn cây đèn bão thì không.
Groundskeeper: Phải có ai đó thắp sáng nơi này sau ông chứ. Còn việc tuyển trạch thì ông làm xong từ nhiều năm trước rồi.
Young Dill: ...Cháu vẫn chưa có đấu pháp nào cho chuyện này cả.

Rồi một câu chuyện cuối cùng cho chặng đường phía trước: những người bạn được sai đi vào một thế giới đầy nanh vuốt, hành trang chỉ có sự khôn ngoan và lòng hiền lành.
Groundskeeper: 'Khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bồ câu.' Cả hai, nhóc à. Cùng một lúc. Bí quyết nằm trọn ở đó.
Young Dill: Chiến thuật VÀ lòng tử tế. ...Hóa ra đấu pháp từ đầu đến giờ là vậy sao?
“"Behold, I send you out as sheep among wolves. Therefore be wise as serpents, and harmless as doves.” — Matthew 10:16 (WEB)Câu Kinh Thánh hiển thị bằng tiếng Anh (bản dịch WEB).

Trận chung kết đúng y như mọi lời cảnh báo. Sói thì không biết dink. Và những pha bắt vạch cứ liên tục mang hình dáng của sói.
Blitz: Ra ngoài! Ra ngoài rõ ràng. Không tin cứ hỏi bất kỳ ai trong biên chế của tôi.
Young Dill: Bóng chạm vạch rồi. Nhưng cứ lấy điểm đi — sau này cậu sẽ cần kỷ niệm đó đấy.

Vậy là Dill chơi theo cách duy nhất còn lại của mình: thật thà như bồ câu, tinh khôn như rắn. Cậu tự trả lại một điểm mà trọng tài bỏ sót... rồi dùng cái đầu đoạt về từng điểm số quan trọng.
Young Dill: Quả của tớ ra ngoài. Điểm của cậu.
Blitz: Đừng có TỬ TẾ nữa, nó đang PHÁ NÁT PHONG ĐỘ CỦA TÔI ĐẤY.

Điểm quyết định trận kéo dài ba mươi chín cú đánh. Nếu quen cả hội, bạn sẽ thấy bóng dáng từng người trong đó. Cú cuối cùng thì đậm chất Sam: êm như một lời thì thầm, khó tin như một phép màu.
Sam: CÚ DINK CỦA TỚ KÌA! CẬU ẤY DÙNG CÚ DINK CỦA TỚ!

Người ta trao cúp cho cậu, và cậu làm điều đậm chất Dill nhất trong lịch sử: biến bục vinh quang thành một tấm ảnh chụp chung. Cứ nhắm mục đích mà chạy — rồi bạn sẽ nhận ra phần thưởng vẫn luôn đứng ngay bên cạnh mình suốt cả chặng đường.
Young Dill: Nhà vô địch, số nhiều nhé. Lên đây hết đi. Cả ông nữa, ông ơi.
Blitz: ...được rồi, cái này — cái này công nhận cũng tuyệt thật. SAO CŨNG ĐƯỢC.

Bên cánh cổng, khi mọi người đã về hết, cậu cuối cùng cũng lấy nó ra khỏi túi áo. Nó đã chờ nhiều năm cho một cái đầu làm việc chăm đến vậy — và một tấm lòng nay đã bắt kịp.
Groundskeeper: Cậu nhóc đây rồi. Ông bảo rồi mà, rồi nhóc sẽ biết là ngày nào thôi.
Young Dill: Vừa in luôn. Sao ông biết nó sẽ vừa vậy ạ?

Nhiều năm sau, cánh cổng vẫn mở sớm. Cây đèn bão vẫn treo sáng bóng ngay lối vào. Và một quả dưa muối đeo băng trán xanh lá vẫn dõi mắt lên khán đài, tìm bất kỳ ai đang ngồi một mình — bởi ở nơi này, nhà vô địch chính là cách ánh sáng được trao truyền.
Dill: Này. Có cậu trên sân thì sân mới vui. Vào đây nào.
Bài học
Thế gian bảo bạn phải chọn: hoặc khôn khéo hoặc tử tế, hoặc chiến thắng hoặc lương thiện. Chúa Giê-xu thì trao cho bạn hữu của Ngài cả hai cùng một lúc — khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bồ câu — rồi sai họ đi thẳng vào giữa bầy sói. Bộ óc chiến lược của Dill chưa bao giờ là vấn đề, và trái tim mềm mại của cậu cũng vậy. Nhà vô địch ra đời vào ngày cả hai cuối cùng cũng chơi chung một chiến tuyến. Hãy nhắm mục đích mà chạy (Phi-líp 3:14): phần thưởng ở cuối chặng đường chưa bao giờ chỉ là một chiếc cúp.






























